Meer nummers van Đức Trường
Meer nummers van BMZ
Beschrijving
Componist: Đức Trường
Tekstschrijver: Đức Trường
Songtekst en vertaling
Origineel
Sau lưng là nỗi nhớ về một người anh chẳng thể ngưng mơ.
Một người đã bỏ lỡ, mất đi một người vẫn thương nhớ.
Bên ơi bên ai có vui không? Nước mắt, nước mắt khô không?
Bỏ lại những tháng năm người có nhau được không?
Bên đây luôn người ấy có thật yêu em như không đấy? Bên kia là đại dương viết về một người anh còn thương.
Cứ thế, cứ thế bước đi vì nơi anh, nơi anh chẳng có gì.
Đừng lo nhé, cứ đi! Đáng lý ra phải là anh, người sẽ bên em mỗi ngày.
Đáng lý ra phải là anh, người cầm tay đưa đón đêm ngày.
Đáng lý ra phải là anh, phải là anh, anh sẽ phải là anh. Nhưng điều ấy bây giờ là giấc mơ.
Biết trước không thuộc về nhau, sao ngày ấy lại bắt đầu?
Biết trước không thuộc về nhau, sao ngày ấy lại nói yêu nhau?
Anh chẳng thể nào biết phải làm gì đây, biết phải làm gì đây lúc này?
Nhường lại cô gái anh thương lại -cho anh.
-Chuyện tình của ta như cá và nước, không thể nào thấy được nước mắt cá rơi.
Nhưng liệu có ai biết được, nước có thể cảm nhận vì cá đang sống ở trong lòng tôi.
Biển cả mênh mông từng làn sóng, nhưng đâu ai hiểu được tâm hồn ở bên trong.
Siết chặt điếu thuốc trên đầu môi, hét trong lòng tôi. Ước em nghe thấy dù một ít trong đầu thôi baby.
Chẳng còn điều gì mang bình yên quay về, cứ gấp những nỗi buồn viết lời ca.
Bút cũng đặt xuống và khi đó cũng là lúc anh đã biết dấu chấm hết cho tình ta.
Đáng lý ra âm thanh buồn nhất là tiếng mưa, nhưng sự thật là giọng nói của người khi họ khóc.
Đáng lý ra tim em anh giữ được một nửa, nhưng ích kỷ lên ngôi biến bản thân thành hòn ngọc.
Đáng lý ra phải là anh, người sẽ bên em mỗi ngày.
Đáng lý ra phải là anh, người cầm tay đưa đón đêm ngày.
Đáng lý ra phải là anh, phải là anh, anh sẽ phải là anh. Nhưng điều ấy bây giờ là giấc mơ.
Biết trước không thuộc về nhau, sao ngày ấy lại bắt đầu?
Biết trước không thuộc về nhau, sao ngày ấy lại nói yêu nhau?
Anh chẳng thể nào biết phải làm gì đây, biết phải làm gì đây lúc này?
-Nhường lại cô gái anh thương lại cho anh.
-Ta vẫn thở cùng nhau chung một bầu không khí, nhưng chỉ khác một điều mỗi người ở một nơi.
Anh như cỏ dại còn em là bầu trời xanh, gió cuốn em đi bay ra khỏi cuộc đời anh.
Ký ức là thứ giúp anh ấm lòng bên trong, đồng thời cũng xé nát tim anh bên ngoài.
Bạn anh vẫn hỏi:" Chuyện cũ rồi mày vẫn sầu vì nó ư?
" Ừ, -vì nó sầu, vì nó sầu.
-Đáng lý ra phải là anh, người sẽ bên em mỗi ngày.
Đáng lý ra phải là anh, người cầm tay đưa đón đêm ngày. Đáng lý ra phải là anh, phải là anh, anh sẽ phải là anh.
Nhưng điều ấy bây giờ là giấc mơ. Biết trước không thuộc về nhau, sao ngày ấy lại bắt đầu?
Biết trước không thuộc về nhau, sao ngày ấy lại nói yêu nhau?
Anh chẳng thể nào biết phải làm gì đây, biết phải làm gì đây lúc này? Nhường lại cô gái anh thương lại cho anh.
Nederlandse vertaling
Achter hem schuilt de nostalgie van een persoon van wie hij niet kan ophouden te dromen.
Een persoon is gemist, een verloren persoon wordt nog steeds gemist.
Hé, ben je blij? Tranen, droge tranen?
Kunnen we de jaren die we samen hebben doorgebracht achter ons laten?
Houdt die persoon hier echt net zoveel van mij als hij? Aan de andere kant schrijft de oceaan over een persoon van wie hij nog steeds houdt.
Gewoon zo blijven lopen, want er zit niets in je.
Maak je geen zorgen, ga gewoon! Jij had het moeten zijn, degene die elke dag bij mij zal zijn.
Jij had het moeten zijn, degene die dag en nacht de hand vasthield om je op te halen.
Jij had het moeten zijn, jij had het moeten zijn, jij zou het zijn geweest. Maar dat is nu een droom.
Waarom begon die dag, wetende dat we niet bij elkaar hoorden?
Waarom zeiden ze die dag dat ze van elkaar hielden, wetende dat ze niet bij elkaar hoorden?
Ik weet niet wat ik moet doen, wat moet ik nu doen?
Geef het meisje terug van wie je houdt, terug aan jou.
-Ons liefdesverhaal is als vis en water, je kunt de tranen van de vis niet zien vallen.
Maar wie weet is het water voelbaar omdat de vis in mijn hart leeft.
De oceaan is enorm met golven, maar niemand begrijpt de ziel daarbinnen.
Ik klemde de sigaret tussen mijn lippen en schreeuwde in mijn hart. Ik wou dat je zelfs maar een klein beetje in je hoofd kon horen, schat.
Er is niets meer om de vrede terug te brengen, haast je gewoon om teksten over verdriet te schrijven.
Ook de pen werd neergelegd en op dat moment wist ik het einde van onze liefde.
Het treurigste geluid zou het geluid van regen moeten zijn, maar in werkelijkheid is het de stem van mensen als ze huilen.
Ik had de helft van je hart moeten behouden, maar het egoïsme nam de overhand en veranderde mezelf in een parel.
Jij had het moeten zijn, degene die elke dag bij mij zal zijn.
Jij had het moeten zijn, degene die dag en nacht de hand vasthield om je op te halen.
Jij had het moeten zijn, jij had het moeten zijn, jij zou het zijn geweest. Maar dat is nu een droom.
Waarom begon die dag, wetende dat we niet bij elkaar hoorden?
Waarom zeiden ze die dag dat ze van elkaar hielden, wetende dat ze niet bij elkaar hoorden?
Ik weet niet wat ik moet doen, wat moet ik nu doen?
-Geef het meisje van wie je houdt terug aan jou.
-We ademen nog steeds samen dezelfde lucht in, maar het enige verschil is dat elke persoon zich op een andere plaats bevindt.
Ik ben als onkruid en jij bent de blauwe lucht, de wind blaast je weg uit mijn leven.
Het zijn herinneringen die hem van binnen verwarmen, terwijl hij van buiten ook zijn hart verscheurt.
Zijn vriend vroeg nog: ‘Het is een oud verhaal, ben je er nog steeds verdrietig over?
'Ja, - omdat het verdrietig is, omdat het verdrietig is.
-Jij had het moeten zijn, degene die elke dag bij je zal zijn.
Jij had het moeten zijn, degene die dag en nacht de hand vasthield om je op te halen. Jij had het moeten zijn, jij had het moeten zijn, jij zou het zijn geweest.
Maar dat is nu een droom. Waarom begon die dag, wetende dat we niet bij elkaar hoorden?
Waarom zeiden ze die dag dat ze van elkaar hielden, wetende dat ze niet bij elkaar hoorden?
Ik weet niet wat ik moet doen, wat moet ik nu doen? Geef het meisje van wie je houdt terug aan jou.